Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Bút ký luật sư: cục tẩy cho riêng mình

dã man chuyện thoả lâm thời lắng sau cơn biến cồn, những bắt xúc, găng từ áp lực đánh việc và lo toan gia đình thoả đặng lại đằng sau, trong tiết trời đất se lạnh đầu năm mới, chị đến công việc tại Văn phòng luật sư. Cuối lúc, bất ngờ chị hỏi mình: Vì sao bút chì có tẩy ? Ban đầu mình ngạc nhiên, mà mình biết trong ánh mắt chị, chả phải thoả có cú trả lời hình như quá rành ràng rồi sao: đặng xóa phai những chữ viết sai, viết chưa đẹp hoặc đặng xóa hoàn rành một đoạn văn nà đó ! Và thật bất ngờ, chị tự hỏi tớ: phải chăng trong cuộc sống nào, chúng ta cũng cần có một cục tẩy cho riêng tớ, đặng xóa phai những sai lầm ngữ người khác và ngữ chính bản thân ta...

thủ tục, văn bản chức năng thành lập các đại diện văn phòng, công ty, doanh nghiệp tại hà nội sẽ được hướng dẫn cụ thể chi tiết tại văn phòng luật sư lawprodịch vụ thành lập công tydịch vụ thành lập doanh nghiệp|dịch vụ thành lập công ty tại hà nội|dịch vụ thành lập doanh nghiệp tại hà nội|thành lập công ti|thành lập các doanh nghiệp|thành lập văn phòng công ty|thành lập văn phòng doanh nghiệp}chúng tôi đã có phản hồi rất tốt về gói dịch vụ hướng dẫn đăng ký thành lập văn phòng công ty và doanh nghiệp

bụng, thoả có những hồi chúng ta bần tiện, chẳng dùng đến cục tẩy đó khiến cho những trang giấy cuộc đời lem luốc những dòng gạch và xóa. Bất cứ ai cũng có hồi gặp sai lầm và bất cứ ai cũng có thể gây ra những tổn thương khoét sâu trong lòng người khác. có người vì lòng hận thù lấn át yêu thương, tự mình tạo thành vết sẹo thời gian, sống khắc khoải và đau khổ vì vết thương đó. có những người để thời gian xóa đi, trải lòng thiện nguyện, nhẹ nhàng rũ sạch những ưu phiền trong tâm hồn để âm thầm viết lên những chương, khúc cuộc đời cho có ý nghĩa hơn.

cuộc đời đôi khi cũng cần những khoảng lặng. Ảnh minh họa

Cuối tuần qua đi họp phụ huynh cho con gái nhân kết thúc học kỳ I năm Cuối phổ thông, bất chợt lại nhớ tới ngày xưa ai đó đã nói, cuộc đời là một trang giấy trắng, và chính chúng ta sẽ quyết định viết lên đó như thế nào. nhưng tôi cũng không tự giải thích được, khi một đứa trẻ mới vào lớp mẫu giáo, Vì sao cô giáo không cho chúng viết bằng bút mực mà lại viết bằng bút chì ? Vì sao chị nhỉ ? có phải do bàn tay yếu ớt của các cháu bé nhất định sẽ có lúc viết những nét chữ nguệch ngoặc, sai từ này thành từ khác, nên khi đó, cô sẽ cho bé dùng cục tẩy để xóa đi những chữ viết chưa đúng, chưa đẹp của mình ?

khi nói chuyện với tôi, chị bảo ngay chúng ta cũng vậy thôi, không ai sinh ra đã có thể viết lên những bài ca cuộc đời mình một cách hoàn chỉnh. Ngẫm lại hoàn cảnh gia đình mình, lòng chị chùng xuống. tự nhiên chị hình dung có thể vì vội vã mà chồng chị đã đi sai phương hướng, dẫn đến những hậu quả khôn lường. Đau xót hơn là đôi khi những sai lầm lại không có thể sửa chữa được.

Những trang giấy trắng, đến lượt mình có lúc phải hứng chịu những tâm trạng rối bời của chị qua những nét chữ bị đè nén như tức tưởi, không biết giãi bày cùng ai. đôi khi, chỉ là một ước mơ giản dị, mong muốn làm sao chồng mình, nếu may mắn ra khỏi vòng lao lý rồi thì sẽ tỉnh giấc u mê mà tịnh tâm thật lòng yêu thương vợ con. có nhiều đêm, trong chị cứ bật ra câu hỏi, mình phải làm thế nào đây, ngồi trách móc bản thân và hứng chịu những lời trách móc của người khác đến bao giờ ? Rốt cuộc liệu có giải quyết được thực tại và sức mình còn đủ để cứ viết đi rồi lại xóa mãi hay không...

tôi bảo với chị, không ai có thể trưởng thành mà chưa một lần vấp ngã hay mắc sai lầm. mỗi em bé trước khi biết đi, tự mình đứng lên được cũng trải qua quá trình chập chững với bao lần bổ đau điếng. nhòm ra đằng ngoài, chị thấy con nít nước người mỗ, ba má cứ vứt kệ thây biếu từ về và từ đứng dậy lát bổ bổ, thậm chí thả xuống hòng biếu từ bơi dẫu sặc nước... ráng thì chớ trách bản cơ thể tao quá giàu chị ạ ! Cũng như chớ trách móc những người khác khiến gia tộc cảm thấy tao kém cỏi nhưng mà chết thật cả niềm tin tưởng vào chính bản cơ thể. thoả biết hài lòng sai lầm như một điều tự nhiên trong cá sống, cũng như cách thức đối bình diện trước thất liệt một cách bình tĩnh và nhẹ nhàng hơn. Chị biết đấy, cộc cằn tẩy đơm ra được xóa về những chữ viết chửa đặng tròn trặn, chửa đặng chuẩn xác thì thoả dùng cộc cằn tẩy mực chính tao, được tẩy về những sai lầm mực tao và người khác mắc nếu.Bởi quan trọng là biết tao sai được sửa, và thoả nghĩ đến những chi chúng mỗ hẵng thế, hẵng ráng được sửa sai và từ viết nốt những dòng chữ thẳng ngắn biếu chính trang giấy cuộc thế tao đang lại.

chợt, tớ dấn ra cộc cằn tẩy cũng giàu dạng bị mòn dần theo năm tháng. Ai đó hẵng nói, thời gian trôi về chớ bao bây chừ trở lại. hắn là quy luật mực tự nhiên, công sao giữ mãi cộc cằn tẩy như đang mới vốn mỗ được vào chiếc giỏ xách nhỏ xíu lát con bước vào lóng mẫu giáo đặng. Chị giàu cùng ý cùng tớ, cộc cằn tẩy nếu như chớ sử dụng đúng mục đích thì cũng không giàu tác dụng chi, và có lẽ cuộc thế mực mỗi người sẽ dằng dịt những dấu vạch xóa sau mỗi dò mắc sai lầm. Cái sự mòn dần ấy đang là một sự hy đơm, chứa đựng trong đó hết những dẫn giải nghiệm đắng cay và hạnh phúc, thử thách dạ kiên nhẫn và sự quyết tâm, hết sự dung tha và dạ bao dung nữa...

dải dạ(BT, Nguồn: CTTĐT Liên đoàn luật sư Việt Nam)

 
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét